(Chinhphu.vn) – Chỉ ra thực trạng nói trên, Chủ tịch Quốc hội đặt vấn đề, Luật Dược sửa đổi ra đời có bảo đảm sẽ mở ra cơ hội làm ăn thuận lợi cho mọi người, từ trồng cây thuốc, đến chế biến, nghiên cứu, sản xuất?

Các điều kiện kinh doanh trong ngành dược là một trong những vấn đề nổi lên khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về dự án Luật Dược (sửa đổi) chiều 18/9.

Trình bày báo cáo thẩm tra sơ bộ dự án luật, Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội Trương Thị Mai cho biết hiện nay, thị trường thuốc ở Việt Nam vẫn phụ thuộc nhiều vào nước ngoài, nước ta phải nhập khẩu tới 90% nguyên liệu làm thuốc và 50% thuốc để đáp ứng nhu cầu của người dân. Nguồn dược liệu ở Việt Nam rất phong phú, đa dạng, kể cả các dược liệu quý hiếm, chất lượng tốt, nhưng chúng ta chưa khai thác được thế mạnh này.

 Nếu Việt Nam có chính sách ưu tiên đủ mạnh cho việc nghiên cứu sản xuất nguyên liệu làm thuốc từ nguồn nguyên liệu, dược liệu sẵn có để phục vụ công nghiệp bào chế, sản xuất thuốc generic, thuốc sắp hết hạn bằng sáng chế hoặc độc quyền, kể cả vắc xin, sinh phẩm y  tế thì sẽ có tính khả thi cao, không những phục vụ trong nước mà còn xuất khẩu.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng Luật dược đã ra đời được 10 năm nhưng ngành dược vẫn chưa có bứt phá gì. Hiện Việt Nam có trên 180 nhà máy sản xuất thuốc tân dược hoặc thuốc dược liệu thì chủ yếu là bào chế nguyên liệu nhập sẵn chứ không có nghiên cứu khoa học về thuốc. “Không thấy ngành nào chậm phát triển như ngành dược”, Chủ tịch Quốc hội nhận xét.

Phản ánh thực trạng điều kiện hành nghề, kinh doanh, lưu hành thuốc… thủ tục còn rườm rà, nhiêu khê, song theo Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, dự thảo luật lại chưa có đổi mới, cải cách khi có quy định cần thời gian tới 18 tháng. Bà Ngân yêu cầu phải rà soát lại, quy định cho đúng với các cam kết hội nhập quốc tế.

Theo Chủ tịch Quốc hội, thuốc là mặt hàng không cấm, do vậy khi sửa đổi Luật Dược phải mở ra cơ hội làm ăn cho mọi người, từ trồng nguyên liệu, sản xuất đến chế biến thuốc. Quản lý nhà nước sẽ tạo điều kiện để sản xuất, kinh doanh thuốc, trên cơ sở quy định rõ ràng các điều kiện sản xuất, kinh doanh.

“Luật có đảm bảo như thế không? “Ôm” của người ta 18 tháng mới cấp giấy phép, trong khi bây giờ người ta chỉ một ngày đã cấp giấy phép làm ăn rồi. Tôi còn chưa kể phí, rồi tiêu cực nằm trong đó”, Chủ tịch Quốc hội nói và yêu cầu phải tạo điều kiện thông thoáng để việc sản xuất kinh doanh thuốc được dễ dàng.

Về thời hạn hiệu lực của Chứng chỉ hành nghề dược, Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu tán thành như dự thảo Luật, theo đó khoản 1 Điều 21 dự thảo Luật quy định chứng chỉ hành nghề dược có thời hạn hiệu lực tối đa là 5 năm kể từ ngày cấp. Tuy nhiên, Phó Chủ tịch Quốc hội đề nghị dự thảo cần quy định rõ để quy trình, thủ tục cấp chứng chỉ được đơn giản, thuận lợi...

Theo Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, Việt Nam hiện có hơn 25.000 mặt hàng thuốc, với gần 1.000 hoạt chất, mỗi hoạt chất lại có rất nhiều chủng loại, hàm lượng, quy cách đóng gói, dạng bào chế, nhà sản xuất khác nhau nên việc xác định mức giá tối đa cho tất cả các mặt hàng là “không khả thi”.

Do đó, dự thảo Luật Dược (sửa đổi) lần này quy định việc quản lý giá thuốc theo cơ chế thị trường, tôn trọng quyền tự định giá, cạnh tranh về giá của tổ chức, cá nhân kinh doanh thuốc theo quy định của pháp luật, bảo đảm công khai, minh bạch giá thuốc khi lưu hành thuốc trên thị trường.

Cũng theo Bộ trưởng, các quy định cụ thể về việc cấp phép lưu hành thuốc, gia hạn, cấp mới, cấp lại giấy phép lưu hành… đều đã giảm đi rất nhiều. Bộ trưởng lấy ví dụ, ở Châu Âu, quy định về thời gian giải quyết việc cấp phép lưu hành này còn lâu hơn, như ở Thuỵ Sĩ, quy trình cấp phép lưu hành thuốc mới là 3 năm, so với 18 tháng theo quy định của dự thảo.

Thành Đạt